Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018

Báo động tình trạng vô cảm trong phố hội hiện nay: Chuyện ko của riêng ai


Thời buổi kinh tế thị phần với các sức ép của chuyện cơm, áo, gạo, tiền đã làm đa dạng người phát triển thành ích kỷ, dửng dưng, vô cảm có những trở ngại của người khác, thậm chí ngừng thi côngĐây mang thể là những khó khăn chướng tai ngứa mắt hay với can hệ trực tiếp tới sức khỏe và ích lợi của những người tiếp giáp với. 


Tuồng như đối mang các người mắc chứng vô cảm này, ứng xử “thương người như thể thương thân” là một điều gì chậm tiến độ quá xa xỉ đối mang họ. Căn bệnh vô cảm, coi như “không nghe, không thấy, không biết” đã và đang ngấm ngầm làm băng hoại các trị giá đạo đức phải chăng đẹp trong tâm hồn mỗi con người và cả xã hội.
Vô cảm trong khoảng suy tưởng tượng hành động

1 Báo cáo đáng báo động là: Việt Nam xếp hạng 123/176 về chỉ số cảm nhận tham nhũng và Đứng thứ 13 trong bảng xếp hạng những quốc gia mà người dân vô cảm. Có thể tìm hiểu vô cảm tại https://trithucvn.net/trung-quoc/su-tho-o-vo-cam-cua-nguoi-trung-quoc-khien-the-gioi-sung-so.htmlĐiều chậm triển khai cho thấy chừng độ hiểm nguy của căn bệnh lạnh nhạt, dửng dưng của ko ít người Việt bây giờ. Bản chất, “bệnh vô cảm” là căn bệnh tâm hồn của các người có trái tim giá lạnh, ko xúc động, sống ích kỷ, lãnh đạm, cho sự an toàn của bản thân mình là trên hết. Họ bàng quan, khiến ngơ trước các điều xấu xa hoặc nỗi bất hạnh, ko may của các người sống tiếp giáp với mình. Biểu thị của nó trong phố hội tiên tiến thì muôn hình, muôn vẻ, người mắc chứng này cũng rất đa dạng, không chừa bất kỳ ai, trong bất kỳ cảnh ngộ nào. Bệnh vô cảm không chỉ xuất hiện ở kẻ xấu, mà nó còn với thể sở hữu ở cả những người vẫn được coi là người thấp. Bởi lẽ, lúc người thấp làm cho ngơ, lặng im trước chiếc xấu, để loại xấu giày xéo lên những trị giá nhân văn, thậm chí nhởn nha ngoài vòng pháp luật thì cũng chính là một trình bày không thể chối gượng nhẹ của chứng vô cảm.


Thấy tai nạn mà chỉ đứng nhìn

Trong cuộc sống bây giờ, ta với thể bắt gặp muôn ngàn các biểu hiện của căn bệnh “không cảm xúc” này, xuất phát từ cả nghĩ suy và hành động. Giả dụ trước kia, khi thấy tai nạn xảy ra ở trên phố, các người xung quanh tức thì sơ cứu và gọi xe cứu thương để đưa nạn nhân tới bệnh viện kịp thời sở hữu mục đích nhân đạo, “cứu giúp một mạng người hơn xây bảy tòa tháp” ngày giờ đây, cũng là tai nạn giao thông đó, chứng kiến tận mắt cảnh nạn nhân đớn đau vì gãy tay, gãy chân, thậm chí xỉu, thế nhưng người đi con đường chẳng những ko cấp cứu kịp thời mà còn xúm đông xúm đỏ gây ùn tắc giao thông, bàn tán chỉ chỏ chán chê rồi may ra mới mang người gọi điện cho bệnh viện, đến lúc xe cứu thương (phải rất cạnh tranh mới vượt qua được đám đông gây ách tắc giao thông) đến nơi thì sở hữu ko ít trường hợp nạn nhân đã tử vong. Thậm chí sở hữu các kẻ xấu còn bình thản lợi dụng tình thế tai nạn, cướp giật trên đường phường để hôi của từ nạn nhân.

Vụ “hôi của tập thể” ngày 16/10 mới đây chả hạn, anh Vũ Trường Chính (TP HCM) bị 4 tên đạo tặc móc trộm gói tiền 50 triệu đồng khi anh đang dừng xe chờ đèn đỏ, anh phát hiện và giằng co mang chúng làm cho bọc tiền rơi tung tóe ra tuyến phố. Trong khi nạn nhân đang lo bắt cướp thì người đi con đường lại ào đến... Nhặt tiền rồi bỏ chạy. Chính những người điều khiển liên lạc gây tai nạn cũng miêu tả một phương pháp hành xử “máu lạnh” không kém lúc mang không ít kẻ thay vì đến hỏi thăm, trợ giúp người bị nạn thì lại chọn giải pháp là bỏ trốn, rũ bỏ trách nhiệm. 1 Lái xe xe bus đã mách nhỏ 1 bí ẩn hơi sốc: “Các lái xe thường truyền nhau câu chuyện rằng lúc chẳng may họ cán người bị thương, hãy cán cho tới chết. Bởi nếu như cán chết người, tài xế chỉ phải chịu đền bù 1 lần khoảng 30 triệu đồng là xong. Nhưng ví như để nạn nhân sống mà bị tật nguyền, không những phải chịu tội mà họ còn có thể phải nuôi cả đời nạn hiền từ tai nạn do họ gây ra”.

Nghe xong câu chuyện, tôi thấy rùng mình vì sự vô cảm, thậm chí là nhẫn tâm, vô nhân đạo của các kẻ mang nghĩ suy và hành động ấy. Tôi tự hỏi: “Phải chăng chính vì lối suy nghĩ ấy nên đã có rất nhiều các vụ tai nạn lái xe cán qua, cán lại phổ quát lần khiến cho nạn nhân tử vong tại chỗ đã xảy ra?”. Trạng sư Nguyễn Văn quang quẻ (Giám đốc tổ chức Luật Hợp Danh) kiến nghị: “Khi xảy ra tai nạn còn cố tình đâm người ta chết thì Đó là hành vi giết người. Luật phải được sửa đổi, bổ sung để phố hội công bằng hơn và đạo đức của người tham dự giao thông sẽ được nâng lên rất nhiều”.

1 thể hiện rất rõ của chứng bàng quan, vô cảm nữa là chuyện lên xe ôtô ở nơi công cộng, thấy kẻ gian đánh cắp hoặc bọn côn đồ hành hung người khác, người ta cũng chỉ lờ đi xem như đấy chẳng hề chuyện của mình. Tại trạm trung chuyển xe bus Cầu Giấy - một địa bàn hoạt động khét tiếng của giới “hành nghề 2 ngón”, Nguyễn Văn Quân (sinh viên ĐH liên lạc vận tải Hà Nội) kể rằng: “Đã vài lần mình ngồi hàng ghế rốt cục trên xe bus nhìn thấy bọn móc túi đang giở trò “thó” điện thoại và ví của mấy bạn nữ sinh, nhưng ko dám lên tiếng vì sợ chúng hành hung, trả thù”. Những người thờ ơ, thấy mẫu xấu mà bỏ qua như Quân ko phải là thảng hoặc vì tâm lý của toàn bộ người là muốn im thân, cho rằng tố cáo cái xấu là “mua dây buộc mình”, “rước họa vào thân” nên tốt nhất là coi như “không nghe, ko thấy, không biết”.

Người ta dửng dưng không chỉ sở hữu những chuyện ngoài trục đường, ngoài chợ mà còn thơ ơ có ngay cả các người thân cận quanh đó mình. Sống trong cơ quan trường học, chứng kiến bao chuyện ngang trái như chuyện tham nhũng đút lót, giáo viên ngang nhiên bạo hành học trò, còn học sinh thì quay cóp gian lận trong thi cử, họ cũng ko mở mồm mà ngoảnh mặt làm cho ngơ. Ngay cả thanh thiếu niên - những người luôn được giáo dục về tính tương thân tương ái trong gia đình và nhà trường thời giờ đây cũng đang sở hữu những biểu lộ của lối sống vô cảm.

Từ khóa: vo cam. Có thể tìm hiểu thêm vo cam tại https://trithucvn.net/trung-quoc/su-tho-o-vo-cam-cua-nguoi-trung-quoc-khien-the-gioi-sung-so.html


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét